Tài nguyên

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Tin Giáo dục

    Chào mừng quý vị đến với website của Trường THCS Mỹ Hội.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Kể chuyện Bác Hồ kính yêu >

    Câu chuyện: “NIỀM VUI BẤT NGỜ”

    BÀI DỰ THI KỂ CHUYỆN BÁC HỒ

    Câu chuyện: “NIỀM VUI BẤT NGỜ”

    *Kính thưa: Ban giám khảo, quý thầy cô, cùng toàn thể các anh chị và các bạn học sinh thân mến!

    Em tên là:  

    Sau đây em xin đại diện cho lớp kể một mẫu chuyện về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. (Theo“sách kể chuyện Bác Hồ_Tập 5(sdd)”)

    *Câu chuyện mang tên: “NIỀM VUI BẤT NGỜ”.

           

    I/.Mở đầu:Trong mỗi chúng ta chắc hẳn ai củng biết đến Bác. Tuy Bác là một vị Chủ tịch nước, nhưng Bác luôn quan tâm và lo lắng từng việc nhỏ đến việc lớn cho đồng bào cả nước và các cháu thiếu nhi luôn vui vẻ và hạnh phúc.

    Câu chuyện của em xin được bắt đầu:

    II/.Nội dung:Vào một buổi sáng nắng đẹp, cô giáo Mỹ dẫn các cháu lớp mẫu giáo đi chơi vườn Bách Thảo.

    Thường ngày ở lớp, cô hay kể cho các cháu nghe nhiều mẩu chuyện về Bác. Những lúc ấy, các cháu ngồi nghe rất châm chú. Nhiều lần các cháu xúm lại quanh cô mà hỏi những câu thật đáng yêu:

    -                 Thưa cô, nhà Bác Hồ ở phố nào ạ?

    -                 Thưa cô, hôm nào cô dẫn chúng cháu đến thăm nhà Bác Hồ ạ!

    Thật khó trả lời được hết những câu hỏi của các cháu. Cô giáo chỉ biết dặn các cháu phải ngoan ngoãn nghe lời cô dạy, giữ vệ sinh để khi nào gặp Bác sẽ báo cáo với Bác.

    Hôm ấy đưa các cháu đi chơi qua cổng Phủ Chủ tịch, cô giáo dẫn các cháu đứng sát cổng, chỉ vào trong và nói cho các cháu Bác Hồ làm việc ở đó. Thế là hàng ngũ các cháu lộn xộn và tất cả đều nhảy lên reo:

    -                 Nhà Bác Hồ, nhà Bác Hồ đẹp quá!

    Nơi đây vốn yên tĩnh, bổng trở nên ồn ào vì mấy chục cháu nhỏ. Đồng chí công an đứng gác ở đó vội đi tới đó nói với cô giáo:

    -                 Đề nghị cô dẫn các cháu sang bên kia đường xem có trật tự.

    Nghe đồng chí công an nói cô giáo cảm thấy mình đã làm một điều gì sai, mặt cô bỏng đỏ bừng, cô ân hận đã để các cháu làm ảnh hưởng đến công tác của các đồng chí. Cô vội thổi còi để tập hợp các cháu lại, nhưng các cháu vẫn nhảy lên ríu rít:

    -                 Cô cho chúng cháu xem nhà Bác Hồ một tí nữa.

    Trước tình hình đó cô rất lúng túng và khó xử, cô nghỉ: “Đúng là để các cháu đứng gần nơi gác là không nên, nhưng đang lúc các cháu vui vì được thấy nơi làm việc của Bác mà đưa được các cháu sang bên kia đường, quả là khó”.

    Cô nói với đồng chí công an đứng gác:

    -                 Xin phép đồng chí, để các cháu đứng chơi thêm một lúc.

    Vừa lúc đó cánh cổng xanh của Phủ Chủ tịch bổng từ từ mở, một đồng chí cán bộ vui vẻ đi ra nói với đồng chí công an đứng gác và cô giáo:

    -                 Cho các cháu vào trong vườn xem.

    Cô giáo còn đang sửng sốt không hiểu ra thế nào thì đồng chí công an lại giục.

    -                 Kìa cô giáo cho các cháu vào đi chứ!

    Đưa các cháu vào Phủ Chủ tịch! Thật là một việc quá bất ngờ đối với cô nên cô cứ cuống quýt gọi các cháu theo đồng chí cán bộ đi nhanh qua cổng. Cách cửa lại từ từ khép lại. Không biết các cháu tuổi thơ lúc đó nghỉ thế nào, còn cô thì vừa mừng vừa lo…

    Cô hồi hộp hướng dẫn các cháu đi đi hàng hai, vòng quanh theo đường vườn hoa vào phía trong Phủ Chủ tịch. Đồng chí cán bộ vừa đi vừa hỏi chuyện cô và một số cháu. Bổng Bác Hồ xuất hiện, tất cả cô và cháu, không ai bảo ai, đều reo lên:

    -                 A! Bác Hồ! Bác Hồ!

    Các cháu cứ như bầy chim bay về phía Bác, Bác tươi cười đi lại đoán các cháu. Từ miệng hồng nhỏ nhắn xinh xinh, cất lên những tiếng chào đáng yêu:

    -                 Chúng cháu chào Bác ạ! Chúng cháu chào Bác ạ!...

    Niềm vui xướng trong lòng cô giáo cứ rộn ràng lên xúc động. Cô không biết nói gì với Bác. Cô chứ đứng lặng nhìn Bác xoa đầu các cháu, nước mắc cô tự nhiên ứa ra…Bác giản dị, hiền hòa như cô vẫn từng được nghe kể. Bác mặc bộ áo bà ba lụa tơ tằm, đi đôi dép cao su. Bác rất vui vẻ, bác hỏi:

    -                 Các cháu có ngoan không ?

    Tất cả các cháu cùng trả lời:

    -                 Thưa Bác có ạ!

    Bác hỏi lại:

    -                 Bây giờ các cháu thích gì nào?

    Đán trẻ lại nhao nhao:

    -                 Thưa Bác, Bác cho chúng cháu xem nhà của Bác ạ!

    Bác tươi cười bảo:

    -                 Đây không phải nhà của Bác, mà đây chỉ là nơi làm việc của Bác mà thôi.

    -                 Thưa Bác, Bác cho các cháu xem vườn của Bác ạ!

    Bác dắc tay hai cháu nhỏ nhất và nói:

    -                 Nào cô giáo, cho các cháu đi thăm vườn hoa của Bác.

    -                 Thưa Bác, vâng ạ!

    Các cháu xúm xít theo Bác ra vườn, vừa đi Bác vừa hỏi cô giáo về tình hình các cháu và công việc của lớp mẫu giáo. Bỗng một cháu gái luống cuống đi sau vấp ngã, cô vội chạy lại đỡ cháu đậy và dỗ:

    -                 Cháu ngoan, nín đi nào! Nín đi cô yêu, nín đi cô cho cháu xem con thỏ của Bác hồ nuôi.

    Bác ngắt một bông hoa đỏ đến gần hai cô cháu, rồi xoa đầu cháu gái. Bác nói:

    -                 Cháu ngoan, Bác cho cháu bông hoa đẹp chứ nhà Bác không có thỏ đâu.

    Cháu bé nín ngay. Cháu dơ tay nhận hoa rồi lấy ngón tay Bác dắt đi.

    Vừa đi, Bác vừa ra hiệu cho cô giáo lại gần rồi nói sẽ, rất diệu dàng. Bác bảo là đối với các cháu, dù nhỏ, bao giờ củng nói đúng sự thật, làm gương tốt và thói quen tốt cho các cháu.

    Nghe lời Bác day, cô giáo nhủ thầm: “Thật là một bài học thiết thực và rất quý đói với công tác dạy dỗ các cháu. Suốt đời không bao giờ dám quên lời dặn của Bác…”

    Bác cháu đi quanh vườn chơi, chuyện trò rất vui vẻ. Cô giáo cứ nhìn từng cử chỉ và lắng nghe từng lời nói của Bác đối với các cháu. Còn các cháu thì ríu tít, hồn nhiên hớn hở theo chân Bác.

    Đi quanh một vòng, đồng chí cán bộ báo cáo với Bác là đã đến giờ tiếp khách. Bác vẫy tất cả đến xung quanh Bác rồi dặn dò các cháu phải ngoan ngoãn, sạnh sẽ, nghe lời cô dạy và dặn cô phải chú ý chăm sóc các cháu nhiều hơn nữa, luôn luôn làm gương tốt cho các cháu.

    Không ai muốn rời Bác nhưng tuân theo sự chỉ dẫn của đồng chí cán bộ, cô cháu cùng cất lên tiếng chào Bác, rồi xếp hàng trật tự đi ra phía cổng.

    Bác đứng nhìn các cháu và vẩy tay chào. Các cháu cũng vẩy tay chào Bác. Vừa đi vừa luyến tiếc, ai cũng ngoảnh lại để cố nhìn Bác thêm chút nữa.

    (Sách đã dẫn)

    *Bài học rút ra từ câu chuyện:

            Tuy Bác bận rất nhiều việc, nhưng Bác vẫn dành thời gian để trò chuyện và dặn dò các cháu phải ngoan ngoãn, sạch sẽ nghe lời cô giáo dạy. Đồng thời cũng rút bài học cho cô giáo là dù chúng là trẻ nhỏ nhưng cũng phải nói đúng sự thật để tập cho trẻ thoát quen tốt. Vì vậy qua câu chuyện này, chúng ta phải ngẫm nghĩ lời Bác dạy và làm theo lời dạy ấy của Bác. Còn cần phải tự tập cho mình thói quen tốt, luôn nói đúng sự thật để trỏ thành một người con ngoan, trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ.

    Theo “sách kể chuyện Bác Hồ_Tập 5”(sdd).

    Cảm ơn quý thầy cô và các bạn đã lắng nghe!

     

     

    …………………….HẾT…………………..

     

     

     

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Hoàng Quốc Khánh @ 13:55 21/03/2013
    Số lượt xem: 46188
     
    Gửi ý kiến

    Kinh nghiệm sống

    ""

    Cảnh đẹp Việt Nam